Gió bấc gọi rươi về

- 16/01/2021 16:15

Phía đằng đông trời hoe hoe rạng. Mưa rươi đã thưa hơn. Nước dưới ruộng đang đục ngầu. Ai cũng cố vớt thật nhanh chạy đua với cơn bấc, mưa rươi, kẻo chỉ chặp một, chặp hai là rươi sẽ biến mất. Rươi về mấy ngày cuối năm là trời ban cho dân làng ăn Tết rươi, không phải năm nào cũng có, mẹ bảo vậy. 

Lần đầu tiên nhìn thấy rươi bơi trên mặt nước em đã ngỡ ngàng tưởng đám mây ngũ sắc. Anh thả một chú rươi như thả sợi tơ hồng lên bàn tay em. Sợi tơ hồng thon thon, nhiều đốt, rớt dấp dính, những chiếc chân rết khẽ nhú như mầm mạ chạm vào bàn tay em nhồn nhột, cảm giác vừa sờ sợ vừa lạ lẫm ùa về.

Ùa về choán lấy xúc cảm em, như cái đêm hôm ấy, hai đứa đứng dưới vòm bưởi lúc lắc những chùm quả căng vàng, mượn cớ gió bấc cồn, anh đã vội vã nắm tay em, dịu dàng khoác cho em chiếc khăn ấm, và trao em câu mời: “Về làng anh đi vớt rươi cuối đông nhé!”. Rươi cuối đông vừa trông vừa vớt.

                
   

Ở Hải Dương, rươi được ví như là "lộc trời". Khi con nước lên mang theo hàng triệu con rươi đỏ au, người dân chỉ việc đắp bờ vớt rươi. Ảnh: Mạnh Tú

   

Những người ở đồng rươi như mẹ, như anh vẫn nhìn hướng gió, dõi da trời, ướm bàn chân dưới bùn nước, chờ trực vớt rươi. “Tháng chín đôi mươi tháng mười mồng năm”, nhưng đận cuối đông, rươi lên bất thình lình, chẳng thể đoán định giờ giấc. Trong những ngày cuối tháng Chạp, trời nhường mây ngũ sắc về cho đất, nên trời cứ một màu nhờ nhờ như nước dưới đồng. Còn dưới đồng, rươi đang ngoi lên mặt nước ríu ran kết mây ngũ sắc.

Từ sớm tinh mơ, cánh đồng trên, cánh đồng dưới, mặt người lẫn trong sương. Tiếng gọi, giọng cười trĩu xuống sát mặt nước, chạm vào những đám rươi đang bơi quấn quýt. Gió heo may lạnh thêm chút nữa. Gió bấc tràn về theo sau. Chẳng biết từ lúc nào, sương đã hóa thành mưa rươi bay bay. Mưa rươi đậu xuống vai áo mẹ, thấm lạnh bàn tay anh. 

Trời vẫn một màu trắng sữa nhờ nhờ, vời vợi. Người vớt rươi lúc một nhiều. Chiếc vợt trong tay em đã nhanh hơn dưới nước. “Vớt rươi như thể gái làng ấy!”, người láng giềng đi qua đùa một câu khiến mặt em chín đỏ như quả mâm xôi bên mương. Tiếng nước bì bõm, bàn chân mẹ đi theo đám rươi ngoài xa, bàn tay anh bê thau rươi lên bờ, em mê mải theo đám rươi mới nổi. Ruộng trước, ruộng sau, người người đều dấn bước, nước xốn xao. 

Phía đằng đông trời hoe hoe rạng. Mưa rươi đã thưa hơn. Nước dưới ruộng đang đục ngầu. Ai cũng cố vớt thật nhanh chạy đua với cơn bấc, mưa rươi, kẻo chỉ chặp một, chặp hai là rươi sẽ biến mất. Rươi về mấy ngày cuối năm là trời ban cho dân làng ăn Tết rươi, không phải năm nào cũng có, mẹ bảo vậy. 

Mưa rươi đã ngừng bay. Nắng chưa bung ra được nhưng cả vùng trời đang rạn như men hồng. Gió bấc thổi dọc triền đê lao xao đám cỏ đuôi chồn. Bầy chim bay qua cánh đồng sang sông đánh rơi những tiếng hót ríu rít xuống mặt nước. 

Nhoáng chốc, chỉ còn màu nước đùng đục, rươi đã không còn bóng dáng con nào. Như thể đã bốc hơi, đã hòa tan vào nước, chui tọt vào lòng đất. Người người vác vợt, bê thau rươi về, mặt ai nấy rạng rỡ như trời hửng sau mưa. 

Ngắm bầy rươi chen nhau trong thau no mắt, em theo anh vào vườn hái quýt, nhổ mùi, tỉa lá xương sông. 

Trong căn bếp nhỏ tường gạch đã vỡ lở theo bao mùa mưa nắng, mẹ dạy em làm món chả rươi. Tiếng thớt lạch cạch. Thịt ba chỉ nhuyễn dính bết lưỡi dao quyện mùi thơm vỏ quýt, gừng, mùi, xương sông. Mắt em cay xè khi hơi hành, ớt bốc lên. Mẹ trộn đều cùng rươi, tay thoăn thoắt đánh, rươi quánh đầu đũa. 

Lửa liu riu, chảo mỡ nóng già, mẹ thả từng miếng chả rươi vào chảo rán. Thơm nhức mũi. Khi đĩa chả chín vàng ươm, mùi thơm đã bay khắp xóm. Cả làng rán chả rươi, mùi thơm kết lại bay khắp mấy đồng, bay qua sông, sang làng bên, và bay lên trời, thơm cả những đám mây non vừa nhú ra. Thơm cả tóc mẹ, thơm lên bàn tay em. Bữa cơm cuối năm ấy, em được mẹ gắp miếng chả rươi, anh múc cho muôi canh rươi nấu rau cải đắng. Em ăn để rồi mùi thơm đã theo em suốt cả mấy mùa sau. 

                
   

Rươi có thể được chế biến thành nhiều món ngon như chả rươi, nem rươi, mắm rươi, rươi rang muối, rươi kho nồi đất, rươi cuốn lá lốt... Ảnh: Lê Hiếu

   

Cho đến tận bây giờ, mỗi khi gió heo may chạm ngõ trước, rồi tiếp đến gió bấc thổi từng cơn, đem theo những hạt mưa nhẹ bâng, em lại thì thầm nhắc mưa rươi sắp về.

Mưa rươi đã về cùng gió bấc, lúc đêm về sáng. Tiếng cành mít đập khẽ vào cửa sổ. Em trở dậy, mặc thêm áo len. Bước ra sân, sương nhẹ, mưa bay, và bấc thổi. Nhìn ra hướng đầu làng anh, thấy có những ánh đèn pin loang loáng trên đồng. Tự nhủ lòng, rươi đang về. 

Em đi ra cổng. Cây đào đang nhú nụ sớm. Bưởi đã căng mọng chờ ngày trẩy xuống bày mâm ngũ quả. Bưởi chạm vai em tỏa mùi thơm dịu làm em nhớ tấm khăn anh đã choàng cho em. Nhớ mãi bàn tay em nóng lên khi anh nắm vội, và giữa đồng, anh đã thả lên tay em chú rươi như thả sợi tơ hồng. 

Vậy mà đã bao vụ rươi anh đi xa...

Ở nhà, em vẫn đợi anh.

Ở nơi phương xa tuyết rơi phủ trắng mái nhà, giờ này anh có nhớ những ngọn gió bấc đang thổi dọc cánh đồng gọi rươi về.

Em vẫn đợi anh về để cùng anh ra đồng vớt rươi, để cùng anh ngồi ăn bữa cơm Tết rươi với mẹ già. Tết rươi có món chả rươi thơm nức không gian, thơm mãi trong kí ức của em. 

NGUYỄN THU HẰNG
(Giáo viên trường THCS Cẩm Vũ, Cẩm Giàng, Hải Dương)

Ban tổ chức cuộc thi Nhớ thương mùi Tết tiếp tục nhận bài đến ngày 15/2/2021.
Bài dự thi gửi về email: nhotet@thegioitiepthi.vn hoặc địa chỉ: số 57 đường 10, phường An Lợi Đông, quận 2, TP.HCM. Tiêu đề bài viết gửi qua email hoặc bì thư ghi: Dự thi “Nhớ thương mùi Tết”. Vui lòng ghi rõ thông tin tác giả: địa chỉ, số điện thoại, tài khoản.
Lễ trao thưởng tổ chức ngày 26/2/2021 (Rằm tháng Giêng).

             

(0) Bình luận
Tin nổi bật doanh nhân trẻ
Dành cho bạn & mới nhất
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO